Saturday, 3 October 2020
  1. Khóc giữa sài gong
  2. Bật khóc giữa sài gòn

Sài Gòn vẫn lấp loáng ánh đèn trong mưa, bao nhiêu người sống ở đây ám ảnh bởi những ánh đèn không tắt, bao nhiêu người vội vã chẳng kịp nhận ra đèn Sài Gòn không bao giờ tắt, và bao nhiêu người như Nam, nhìn Sài Gòn để thủ dâm. Chuyện thủ dâm, nghe có vẻ ghê gớm, nhưng nghĩ thoáng ra cũng chỉ là nhu cầu giải tỏa những bức xúc sinh lý của con người. Bọn con trai ở lứa tuổi dậy thì, khi có những thay đổi về giới tính, về hình thể, về tâm lý, về cả cách nhìn những đứa con gái xung quanh, chúng sẽ thủ dâm. Thậm chí, vài đứa trẻ coi chuyện đó như một trò tiêu khiển trong những ngày buồn chán chờ đợi sự trưởng thành đến, nhấc bổng mình lên thành gã đàn ông thay cho thằng nhóc đang khóa kín cửa phòng, cắm mắt vào màn hình máy tính và… thủ dâm. Việc này không lạ với bọn con trai, và cũng chẳng lạ với Nam.

Khóc giữa sài gong

Bức tranh hiện thực, với những gam màu xám lạnh về Sài Gòn của tác giả chuyên về những đề tài gai góc. Tất cả nhân vật, sự kiện trong tác phẩm này đều chỉ là hư cấu, nếu có trùng khớp hay hơi hơi giống bất cứ thứ gì ngoài đời, đều chỉ là ngẫu nhiên. Sài Gòn kia hào nhoáng lắm, sôi nổi, đông vui lắm, hà cớ gì phải khóc? Nhưng đọc sách của Nguyễn Ngọc Thạch mới thấy ở những nơi càng rộng lớn, con người càng dễ cô đơn. Gần đây, yếu tố sex xuất hiện khá nhiều trong sách của các nhà văn trẻ. Tuy nhiên, để đưa chất liệu nhạy cảm này vào tác phẩm một cách khéo léo và tinh tế không phải chuyện dễ. Nguyễn Ngọc Thạch đã thành công khi theo hướng này. Sau Đời Callboy, Lòng dạ đàn bà, Chuyển giới, Mẹ ơi con đồng tính, Chênh vênh hai lăm, Một giọt đàn bà, Khóc giữa Sài Gòn là cuốn sách tiếp theo Nguyễn Ngọc Thạch viết về những đề tài gai góc của xã hội. Thạch như đang thuật lại những câu chuyện đời thường mà anh là một phần trong số đó. Thạch có một biệt tài khác nữa: hiểu đàn bà hơn chính đàn bà.

Họ, được Sài Gòn gắn kết, sắp xếp để đan xích họ vào đời nhau, để cùng trải qua những hoan lạc, chia ly. Để rồi đến cuối cùng, lại được đứng cùng nhau, chỉ đơn giản là khóc, cho hả hê lòng, cho tan nỗi đau. Họ, người đi kẻ ở, nhưng vẫn tin rằng có ngày gặp lại, chỉ cần một niềm tin nhỏ nhoi đó vẫn giữ người ta chờ nhau… chờ như chuyện Sài Gòn. Trích đoạn "Giữa Sài Gòn có một tiệm café nhỏ nằm trong hẻm, chủ quán là cô kiến trúc sư năm nay đã ngoài bốn mươi, chưa chồng. Quán tên "Chờ", nghe khắc khoải như nỗi niềm cô mang. Năm đó, cô và anh yêu nhau nồng cháy, cái tình yêu đầu đời chớm nở, bừng bừng như lửa mà hai người lại thành thiêu thân lao vào, sống chết gì cũng mặc, chỉ cần được bên nhau là toại nguyện. Tình cảm chưa được bao lâu, anh nghe gia đình bỏ đi vượt biên. Ngày đi, anh nắm chặt tay cô, hứa là qua được bên kia rồi sẽ quay về tìm, làm đám cưới để đón cô sang ở cùng. Rồi anh cứ vậy mà đi biền biệt. Năm năm cô chờ, mười năm cô chờ, hơn hai mươi năm cô vẫn chờ, tuổi xuân trôi qua rồi, giờ ngoài bốn mươi, cô vẫn chờ.

Như những dòng đầu trang sách, Thạch viết: "Sài Gòn của tôi, có những người dám sống vì nhau, dám chết vì nhau, và dám khóc vì nhau". Với Nguyễn Ngọc Thạch, văn chương không bao giờ hoa mỹ, nhưng chính cái mộc mạc và chân thực trong từng câu chữ ấy lại khiến người ta đau đáu và ám ảnh đến mãi sau này... Nguyễn Đức Thảo Vy

Bật khóc giữa sài gòn

Download sách Khóc Giữa Sài Gòn – Nguyễn Ngọc Thạch Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn. GIỚI THIỆU SÁCH Khóc Giữa Sài Gòn – Nguyễn Ngọc Thạch Tầng hai ba tòa nhà nhìn xuống, Sài Gòn chỉ còn là những đốm sáng lấp lánh, xa vời vợi. Người đi dưới kia khoác lên mình nỗi cô đơn trầm mặc, im lặng bước, chân đưa về đâu, chắc chỉ mình mình biết. Sài Gòn đẹp, chưa bao giờ không đẹp, dù là từ đằng xa nhớ về, hay đang cuộn mình giữa khói bụi và lo âu. Nghĩ về Sài Gòn, người ta nhớ đến vùng đất của cơ hội, của những ước mơ đổi đời rực rỡ, dù là khi đó, họ nằm co ro trong căn phòng trọ sáu mét vuông nóng hừng hực, đưa tay vơ lấy tờ báo cũ xua mớ không khí đang hầm hập phả vào người. Chớp, nhấp nhoáng rồi sáng bừng một góc trời đêm, rạch không trung thành mấy mảnh tan tành. Rồi mưa, tan nát vỗ vào tấm kiếng cửa sổ nhìn xuống đường, mưa nặng hạt lắm, tiếng như vỡ lòng người ta. Đêm nay mưa rồi, sau nhiều ngày Sài Gòn nóng như uất nghẹn.

Điều đó lại vô tình đưa đẩy cô bám víu vào cuộc sống ảo ngày một nhiều hơn. Tác giả Nguyễn Ngọc Thạch. Sống ảo, chưa chắc là một điều không tốt, vì thực tế chứng minh đã có những mối quan hệ bắt nguồn từ ảo đã trở thành rất đẹp trong đời thực. Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng khi để những giá trị ảo chi phối quá nhiều đến cuộc sống của mình, con người ta sẽ phải đối mặt với nhiều điều rất kinh khủng. Vẫn giữ cho mình văn phong bình thãn, không hoa mỹ, đặc biệt là việc khai thác những chi tiết rất nhỏ trong hành động để bộc lộ nội tâm nhân vật, Khóc giữa Sài Gòn hứa hẹn có thể làm cho người đọc phải khóc theo những số phận trong trang sách. Bên cạnh đó, trước việc gắn 16+ cho sách, cũng như câu khuyến cáo "Không đọc sách lúc cô đơn, buồn chán" đã gây nhiều tò mò cho độc giả. Trước nhiều thắc mắc, tác giả Nguyễn Ngọc Thạch chỉ mỉm cười và cho biết: "Đây là lời khuyên chân thành từ tôi, và tôi nghĩ đó là điều cần thiết đối với cuốn sách này". Nguyễn Phương tác phẩm tác giả

Ai hỏi, cô cũng cười nói, "Chờ người mình yêu, xứng đáng lắm". "Chờ" đầy tranh cô vẽ. Chủ thể là đàn ông. Thân hình rắn rỏi, đường nét cơ thể rõ mồn một, chỉ mỗi gương mặt tựa khói sương. Khách đến quán những buổi chiều, có lúc thấy cô ngồi bên giá vẽ, tay cầm chì hí hoáy, ai cũng hỏi, "Sao chẳng có gương mặt, hay bà chủ còn nhớ mặt người ta không? " Nghe hỏi cô cười, "Có bao giờ quên đâu mà còn nhớ, chẳng qua là... muốn giữ gương mặt đó lại cho riêng mình, đàn bà tuổi này, ích kỷ lắm. " Và quán vẫn "chờ", tranh cũng "chờ", cô cũng "chờ".

Bức tranh hiện thực, với những gam màu xám lạnh về Sài Gòn của tác giả chuyên về những đề tài gai góc, Nguyễn Ngọc Thạch. "Tôi tin rằng ai đặt chân đến mảnh đất Sài Gòn, đều khó có thể rời bỏ nó mà không lưu luyến, vấn vương. Nó không đơn thuần là một mảnh đất, nó là ký ức, là ước mơ, là hoài bão của rất nhiều người. Nhưng, tôi cũng tin rằng những ai sống ở Sài Gòn, cũng đã từng có một lần khóc giữa Sài Gòn. " Sáu con người giữa đất Sài Gòn. Phan đi tìm sự hả hê bằng chiến thắng, chinh phục những đỉnh cao xã hội. Nam lạc trong nỗi đau, đắm chìm trong những ảo tưởng do bản thân dựng lên. Tú, nhìn đời bằng con mắt lạnh lùng, am hiểu về đàn bà đến kinh khủng. Mễ, nghiên cứu tâm lý để rồi sợ hãi nhận ra sự thật mình tìm được. Thụy, chơi vơi, bấp bênh giữa hai bờ giới tính. Ân, sống ảo, quan tâm đến mạng xã hội hơn cảm xúc người xung quanh. Họ, có một điểm chung duy nhất là chọn Sài Gòn làm đất sống. Bị ám ảnh bởi bụi xe, bởi đèn Sài Gòn xanh xanh đỏ đỏ, bởi những quán café, bởi những ổ bánh mì… bị ám ảnh bởi khát khao tìm cho được đáp án cho câu hỏi, "Tôi là ai? "

Ân cô đơn như căn bệnh trầm kha của giới trẻ, chỉ biết sau khi đi làm về, chui rúc trong bốn góc phòng, sống với những gương mặt người được treo ngập phòng, biểu lộ những cung bậc cảm xúc khác nhau, cùng những bộ phim truyền hình rỉ rả bên tai. Thế giới thực của Ân chỉ gói gọn trong đó, và Ân tìm đến thế giới ảo như một cứu cánh. Đọc Khóc giữa Sài Gòn nhiều người trẻ sẽ phải giật mình, nhận ra sao mà lại giống mình đến vậy. Sáng dậy, Ân vội vàng chụp ngay cái điện thoại thông minh để coi có ai bình luận hay nhấn like những tấm hình trên trang cá nhân của mình không. Hẹn cà phê cùng bạn bè, Ân không còn nói chuyện, mà chỉ chăm chú nhìn ngó điện thoại, có ai bình luận gì lại phải trả lời để người ta thấy Ân quan tâm đến họ. Đi ăn, Ân lại cầm điện thoại chụp tấm hình để đăng lên trang của mình, ai hỏi ngon không liền trả lời là rất ngon dù thực chất chưa kịp đụng đến món ăn đã nguội lạnh ngoài đời thực. Bạn bè cũng từ đó mà cảm thấy không còn hứng thú để lôi kéo Ân vào những lần gặp mặt. Ân vốn cô đơn, lại càng cô đơn hơn ở cuộc đời thực.

  • Dung xem thuong nguoi khac
  • Giải phẫu chi dưới
  • Khóc giữa sài gòn full
  • Văn phòng công chứng thủ duc et environs