Sunday, 4 October 2020

Đột ngột bạn mất để mình lẻ loi, cô đơn; cuộc sống đổi với nhà thơ lúc bấy giờ trở nên chán chường mất ý nghĩa: Rượu ngon không có bạn hiền, Không mua không phải không tiền không mua. Mười bốn chữ đã có tới năm chữ "không". Điều này đủ thế hiện sự trống vắng vô cùng to lớn trong tâm hồn của Nguyễn Khuyến lúc bấy giờ. Mất người bạn tri âm, tri kỉ, nhà thơ không thiết làm thơ vì không còn ai để mình bàn bạc văn chương, không còn ai đề mình tâm sự nữa: Câu thơ nghĩ đắn đo không viết, Viết dưa ai ai biết mà dưa. Giường kia treo cũng hững hờ Đàn kia gảy củng ngẩn nga tiếng đàn. Bốn câu thơ cuối bài nay là một tiếng nấc xót xa, một nỗi đau khôn tả được, một tiếng khóc không nước mắt. Nguyên văn hai câu thơ sau là: Tuổi già hạt lệ như sương, Hơi đâu chuốc lẩy hai hàng chứa chan! Nỗi đau mất bạn như dồn lại, sâu lắng lại chứ không chảy ra thành dòng nước mắt. Tình cảm chân thành, nỗi tiếc thương thật sự, theo ý nhà thơ, đâu chỉ cần nước mắt. Tóm lại, Khóc Dương Khuê là một bài thơ khóc bạn chân thành chứa chan nỗi buồn và niềm đau xót khôn nguôi.

Soạn bài Khóc Dương Khuê của Nguyễn Khuyến - Ngữ văn 11

– "Chân tay rụng rời" thể hiện một nỗi đau đớn đến bàng hoàng, sững sờ. – Nguyễn Khuyến cảm thấy đau hơn vì cái chết phi lí ấy – Trách bạn: đó là lời trách thương hiệu bắt nguồn từ nỗi đau. – Dương Khuê mất, Nguyễn Khuyến cảm thấy ngơ ngác trong không khí lạc lõng và Nguyễn Khuyến cảm thấy, biết thú vui trong cuộc đời. 4. Nghệ thuật + Sử dụng từ đồng nghĩa: thôi, về ngay, lên trên, chẳng ở. – Giảm nhẹ nỗi đau mất bạn. + Sử dụng kết cấu, trùng lặp, "không" thể hiện luôn sự cô đơn trống vắng hụt hẫng đến tận cùng. Hai câu thơ cuối quy luật tâm lí của tuổi già điều đó làm cho nỗi đau đớn của nhà thơ. Nội dung: cả bài thơ là tiếng khóc chân thành nức nở của Nguyễn Khuyến với bạn qua đó chúng ta thấy được tình bạn cao đẹp.

I. KIẾN THỨC CƠ BẢN Dương Khuê (1839 – 1902) là người làng Vân Đình, huyện Ứng Hoà, Hà Tây. Đậu cử nhân cùng khoa với Nguyễn Khuyến, sau đậu tiến sĩ nên còn được gọi là Vân Đình tiến sĩ Dương thượng thư. Dương Khuê là người có nhân cách, là một ông quan thanh liêm, chính trực Ông còn là một nhà thơ lớn của thế kỷ XIX. Nguyễn Khuyến và Dương Khuê là hai người bạn tâm đầu ý hợp, cùng có tấm lòng với dân tộc, nhưng họ lại đi hai con đường khác nhau, Nguyễn Khuyến cáo quan về ở ẩn còn Dương Khuê tiếp tục làm quan… Bài thơ được Nguyễn Khuyến viết để khóc bạn, lúc đầu viết bằng chữ Hán với nhan đề "Vãn đồng niên Vân Đình tiến sĩ Dương thượng thư". Sau tác giả tự dịch ra chữ Nôm lấy tên là "Khóc bạn", nay quen gọi là "Khóc Dương Khuê". Bài thơ thể hiện xúc động tình bạn tri âm tri kỷ của hai nhà thơ. Nghe tin bạn qua đời, nhà thơ đã vô cùng đau đớn và những kỷ niệm ngày xưa đã ùa về trong kí ức. Qua bài thơ khóc bạn, tác giả đã bộc lộ tâm trạng cô đơn, những trăn trở day dứt của nhà thơ về nhân tình thế thái.

Khóc Dương Khuê - Soạn Bài Tập

Nỗi đau thể hiện ở nhiều cung bậc: lúc đột ngột, lúc ngậm ngùi, luyến tiếc, lúc lắng đọng thấm sâu chi phối tuổi già của tác giả. Hai câu kết của bài thơ là nỗi đau không nước mắt, nỗi đau như dồn vào lòng: Tuổi già hạt lệ như sương, Hơi đâu ép lấy hai hàng chứa chan Câu 3: Đây là một bài thơ có nghệ thuật tu từ đắc sắc. Hãy phân tích những biện pháp nghệ thuật tu từ thể hiện nỗi trống vắng của nhà thơ khi bạn qua đời. Cách nói giảm: Bác Dương thôi đã thôi rồi!,... Biện pháp nhân hóa: Nước mây man mác. Cách nói so sánh: Tuổi già giọt lệ như sương... Cách sử dụng lối liệt kê: có lúc, có khi, cũng có khi… nhằm tài hiện những kỉ niệm về tình bạn thân thiết và tấm lòng của nhà thơ đối với bạn. Các em có thể tham khảo thêm bài giảng Khóc Dương Khuê để nắm vững hơn các kiển thức trọng tâm của bài học. 3. Soạn bài Khóc Dương Khuê chương trình Nâng cao Mod Ngữ văn sẽ cập nhật bài soạn trong thời gian sớm nhất! 4. Hỏi đáp về bài thơ Khóc Dương Khuê Nếu có thắc mắc cần giải đáp các em có thể để lại câu hỏi trong phần Hỏi đáp, cộng đồng Ngữ văn HỌC247 sẽ sớm trả lời cho các em.

Tuy vậy, nỗi đau mất bạn của nhà thơ cũng lan tỏa khắp trời mây và thấm sâu vào cả thiên nhiên cảnh vật. Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta 2. Hồi tưởng những kỉ niệm gắn bó, gặp gỡ và thân thiết Sau giây phút bàng hoàng, Nguyền Khuyến lần lượt hồi ức lại những kỉ niệm của bạn với mình một thời gắn bó. Nổi bật lên trong đoạn thơ này là hình ảnh của một đôi bạn thắm thiết, khăng khít với nhau từ khi cả hai cùng đỗ đạt cao, làm quan. Tình bạn ây nói theo nhà thơ là do "duyên trời": Nhớ từ thuở dăng khoa ngày trước, Vẫn sớm hôm tôi bác cùng nhau; Kính yêu từ trước đến sau, Trong khi gặp gở khác đâu duyên trời? Nhà thơ nhắc lại từng kỉ niệm của một thời "sớm hôm" bên nhau thân thiết, thủy chung. Từ chuyến cùng đi vào kinh đô Phú Xuân qua nhiều vùng núi non vắng vẻ của đường vào miền Trung hiu quạnh: Cũng có lúc chơi nơi dặm khách, Tiếng suối nghe róc rách lưng đèo đến những khi cùng nhau hát ả đào bên nhau cùng thưởng thức nhịp phách, cung đàn, giọng hát: Có khi từng gác cheo leo, Thú vui con hát lựa chiều cầm xoang.

Soạn bài Khóc Dương Khuê Nguyễn Khuyến

I. Xuất xứ Dương Khuê sinh năm 1839 (nhỏ hơn Nguyễn Khuyến 4 tuổi), người Văn Đình, Hà Đông nay thuộc Hà Nội. Tuy khác tuổi và khác tỉnh như thế nhưng Dương Khuê và Nguyễn Khuyến đã kết thân với nhau là bạn từ khi hai người đỗ Tiến sĩ cùng khoa. Lúc thực dân Pháp chiếm đóng nước ta thì mỗi người mỗi cách sống. Dương Khuê tiếp tục làm quan với tân triều còn Nguyễn Khuyến thì bỏ quan lui về ở ẩn tại quê nhà. Tuy vậy, hai ông vẫn giữ một mô'i quan hệ thân thiết với nhau. Dương Khuê cũng là một nhà thơ tài hoa, tuy có ra hợp tác làm quan cho Pháp và chạy theo lô'i sông hành lạc nhưng ông có lúc cũng ngao ngán sự đời "Thế sự như kì vô định cuộc" (sự đời như cuộc cờ không sao định được). Năm 1902, nghe tin bạn thân là Dương Khuê mất,. Nguyễn Khuyến đã sáng tác bài thơ này. Khóc một người bạn thân vừa mất, Nguyễn Khuyến đã chọn thể ngũ ngôn cổ phong đế làm một bài thơ bằng chữ Hán có tựa đề là Vân đồng niên Vân Đình tiến sĩ Dương Thượng thư {Viếng bạn đồng niên tiến sĩ Vân Đinh, Thượng thư họ DươngỴ Sau đó, nhà thơ tự dịch ra tiếng Việt theo thể song thất lục bát gồm 38 cáu với tựa đề là Khóc Dương Khuê.

Hay cả những lúc đôi bạn tri âm sành điệu cùng nhau uống rượu làm thơ: Cũng có lúc rượu ngon cùng nhắp, Chén quỳnh tương ăm ắp bầu xuân. Có khi bàn soạn câu văn, Biết bao đông bích, điển phần trước sau. Với lôi liệt kê gợi nhớ, hai nhóm từ ngữ "cũng có lúc", "có khi" đan chéo nhau, tạo nên một âm hưởng thiết tha, quấn quít không rời, thế hiện những kỉ niệm vui buồn đẹp đẽ, sâu sắc của tình bạn thắm thiết. Nên nhớ lúc thực dân Pháp chiếm đóng nước ta, thì Nguyễn Khuyến và Dương Khuê mỗi người một cách sống: người thì cáo bệnh từ quan, kẻ thì tiếp tục cộng tác với tân trào. Tuy thế cả hai cùng giữ một thái độ: "Kính yêu từ trước đến sau" và cảm thông nhau rất mực. Bác già, tôi cũng già rồi, Biết thôi, thôi thê là thôi, mới lả! Trên đây là hai trong những cáu thơ tiếp theo tràn đầy xúc động. Những chữ "thôi" được láy lại có dụng công nghe như một tiếng nấc nghẹn ngào. Khi đã âm dương cách trở đôi đường, khóc bạn, nhà thơ không sao quên được hình ảnh tủi tủi mừng mừng của mình với ông bạn già thân thiết trong lần gặp sau cùng: Muốn đi lại tuổi già thêm nhác, Trước ba năm gặp bác một lần; Cầm tay hỏi hết xa gần, Mừng rằng bác hãy tinh thần chưa can.

II. Đại ý Được tin bạn thân mất, nhà thơ hồi tưởng lại những kỉ niệm gặp gỡ gắn bó và đau đớn khóc thương bạn. III. Bố cục Bài thơ có thể chia 3 đoạn:1 1. Hai câu đầu: Bàng hoàng nghe tin bạn mất. 2. Hai mươi bốn câu kế: Hồi tưởng lại nhũng kỉ niệm gắn bó gặp gỡ thân thiết. 3. Phần còn lại: Nỗi đau mát bạn cùa nhà thơ. IV: Phân tích Bài thơ là những giọt lệ cuối đời của Nguyễn Khuyến đả ép láy đế khóc bạn, một người bạn tri âm, tri kỉ, không chỉ đồng khoa đỗ đạt cao, mà cùng từng trải, chung với nhau cuộc sông hào hoa, phong nhã với những thú vui của làng nho thời ây như cùng làm thơ, uống rượu, thưởng thức nhịp, phách cung đàn. 1. Bàng hoàng khi nghe tin bạn mất Mở đầu bài thơ là hai câu nói về tin bạn qua đời. Cái tin dữ ấy khiến nhà thơ kêu lên xúc động: Bác Dương thôi đã thôi rồi Mấy tiếng "thôi đã thôi rồi! " không chỉ là một lời than sững sờ, thảng thốt mà còn là một tiếng khóc nén lại. Dường như Nguyễn Khuyến rất sợ phải nhắc đến sự qua đời của bạn thân mình. Ỏng nói nhẹ đi: "Làm sao bác vội về ngay", "Sao vội vàng đã mải lên tiên", "Bác chẳng ở dẫu van chẳng ở", nghĩa là dùng các từ "uề", 'lên tiên", "chẳng ở" để thay cho khái niệm chất, qua đời hay từ trần.

  1. BÁN ACC LIÊN MINH HUYỀN THOẠI GIÁ RẺ- UY TÍN - GIAO DỊCH NHANH GỌN - CHẤT LƯỢNG
  2. Gối hơi du lịch cao cấp
  3. Soạn bài Khóc Dương Khuê của Nguyễn Khuyến - Ngữ văn 11
  4. Khóc Dương Khuê - Soạn Bài Tập
  5. Hoa hậu bích trâm
  6. Xem phim lat mat 2 full
  7. Soạn bài khóc dương khuê
  8. Xem phim nhung nguoi thua ke
  1. Phim hoat hinh wall-e